Man Nữ Hiệp 1.2

14 Apr

Tác giả: Đổng Ny

Convert: meoconlunar ( Tàng thư  viện)

Edit: Moonbi

Chương 1. Thiên Mã sơn trang

Lạc Băng Nhi mang theo Phượng Vĩ cầm đi ở con đường nhỏ trên nũi, trong mắt tràn ngập vẻ khó hiểu , vẫn còn ngấn nước, tỏ ra vô cùng bất đắc dĩ

Nàng không muốn xuống núi, không muốn rời khỏi Thiên Âm cung, nhưng sư phụ bức bách bắt nàng phải đi tìm đồng nam

“ Đồng nam có thể giúp cầm nghệ của ta tăng lên sao?” Nàng bất mãn hỏi sư phụ

“ Không thể” Sư phụ cứ thế trả lời : ” Nhưng có hắn, ngươi mới có mạng mà tiếp tục đánh đàn”

Sư  phụ nói nàng trời sinh là cửu âm huyền mạch, không thể sống quá ba tuổi, là sư  phụ hao phí một lượng lớn linh dược mới đem cái mạng nhỏ của nàng duy trì đến bây giờ, nhưng cũng đã đến cực hạn, trừ khi nàng đi tìm đồng nam để phá thân đông nữ, nếu không không quá hai năm, nàng chỉ có thể đi địa phủ đánh đàn.

“ Cái gì là phá thân?” Nàng hỏi sư phụ (Moon: BN tỷ, tỷ mới ngã cây hả!??)

Sư  phụ nàng đỏ mặt rực một câu cũng không nói, nhấc chân đem nàng đá ra khỏi Thiên Âm cung

Nàng còn có thật nhiều vấn đề chưa kịp hỏi, tỷ như đồng nam là cái gì? Là nam nhân họ Đồng sao?. Sư phụ cái gì cũng chưa giải thích đã đuổi nàng đi, thật là không có trách nhiệm.

Hơn nữa nàng chỉ có hai năm, tìm không thấy “ nam nhân họ Đồng”. Nàng chết đi rồi thì sẽ không thể đánh đàn.

Khi ở cùng sư phụ trên núi, nàng nghĩ đến thế giới phạm vi không lớn quá trăm dặm, muốn tìm đến mục tiêu thực dễ dàng.

Nhưng một đường xuống núi, đảo mắt đã qua mười ngày, nàng vẫn chưa rời khỏi núi Thái Bạch, dã thú thấy không ít, nhưng không gặp lấy một người…… kia? Ở phía trước kia, cái thứ hồng hồng gì đó giống như  là người.

Nhẹ nhàng lướt trên cỏ, khẽ dò xét, rồi thật nhanh vọt tới bên người nọ

Phất phất tay áo, nằm ở đó đích thực là một người, lộ ra hai cái mắt, một cái mũi, hé ra miệng mặt. Thật có lỗi, nhưng nàng không biết hình dung bộ dáng người này thế nào, kiếp này, nàng thật sự gặp qua quá ít người.

May mắn là nàng hiểu được cái người bị thương trước ngực này chính là  một nam nhân

Hắn còn có thể rên rỉ nghĩa là không phải người chết, nàng ngồi xổm xuống, tại người hắn điểm điểm vài cái, vết thương lập tức cầm máu, một luồng chân khí được đưa vào cơ thể nam nhân, hắn thở gấp, thở gấp rồi mở mắt

Bốn mắt nhìn nhau, nam nhân trong mắt lóe một tia kinh ngạc. Ân nhân cứu hắn trông rất kì quái, quần áo không biết là cái thực vật gì tạo thành, xem thật thô ráp còn thoảng mùi hương cỏ cây mát lạnh. Mái tóc đen được một cái dây màu xanh đậm buộc chặt, chân đi giày rơm, bên hông lại buộc một vòng hoa, sau lưng mang Phượng Vĩ cầm…..Cây đàn là thứ  duy nhất trên người nàng thoạt nhìn thấy bình thường

Nghe đồn trong núi Thái Bạch có di dân ( kiểu như dân tộc thiểu số í), sống xa cách thế tục, chẳng lẽ hắn đã gặp người như thế?

Lạc Băng Nhi có điểm chờ mong. Nếu nam nhân này họ Đồng, nàng liền trực tiếp đem hắn trở lại Thiên Âm cung

“ Ngươi họ gì?”

Hắn sửng sốt một chút, ánh mắt lo lắng một lát, quyết định thẳng thắn. ” Tại hạ Mạc Ly”

Không phải họ Đồng?. Nàng thực thất vọng, đứng dậy xoay người chạy đi

Mạc Ly giật mình chết lặng. Nàng liền như vậy đi rồi? Để mặc hắn trọng thương không thể cử động ở trong này, chờ uy con hổ sao?

“ Cô nương”. Rốt cục, khi thân ảnh nàng sắp biến mất hắn liền kêu “ Xin dừng bước!”. Vừa nói liền động đến miệng vết thương, hắn đau đến đổ mồ hôi.

Lạc Băng Nhi không quay lại, chỉ quay đầu lại nói:” Chuyện gì?”

“ Ngươi như vậy mà đi?”

“ Bằng không thì như thế nào?”

“ Người không cứu ta?” Vừa rồi sao lại cầm máu giúp hắn

“ Ngươi không phải người ta muốn tìm” Nàng thực sảng khoái lắc đầu

Hắn lại giật mình lần nữa. Gặp chuyện bất bình rút đao tương trợ chẳng phải là qui tắc của người đi lại giang hồ sao? Thay đổi từ  bao giờ? Cứu người mà cũng phân đối tượng?

“ Người còn có việc gì?” Lạc Băng Nhi hỏi

“ Ta…..” Co rút đau đớn trước ngực làm cho hắn nhớ lại ngày hôm qua ở Thiên Mã sơn trang, một kích trí mạng

“ Hắn” Thật sự là muốn hắn chết

Mạc Ly cũng nghĩ chính mình chết chắc rồi, còn có thể mở mắt ra nhìn thấy ánh sang, không thể nghi ngờ chính là kỳ tích

Khi tưởng mạng mình đến đây là hết, hắn được một vị cô nương kì quái cứu sống, sau đó lại rời đi, hắn tiếp tục chờ chết

Thật ra cũng không có gì, chỉ là hút nhiều không khí ở ngọn núi Thái Bạch, với tình huống của hắn, nhiều nhất nửa ngày, sẽ đến được cầu nại hà

“ Không có việc gì, cô nương cứ việc rời đi”. Nhắm mắt lại, hắn không them nhắc lại, lẳng lặng chờ đợi hắc bạch vô thường đến.

Không người ràng buộc, Lạc Băng Nhi tiếp tục đi về phía trước, khoảng chừng nửa canh giờ  sau, cước bộ dừng lại, một ý niệm nổi lên trong đầu

Cái kẻ kêu là Mạc Ly không phải mục tiêu nàng muốn tìm, có cứu hay không không sao cả, nhưng dù sao hắn cũng là người đầu tiên nàng gặp sau khi rời khỏi Thiên Âm cung, hẳn là so với hàng hiểu biết thế giới bên ngoài hơn, hoặc là có thể giúp nàng tìm được nam nhân họ Đồng cũng không chừng

Nang từng xem sói hoang vồ mồi, chúng nó luôn đồng loạt xông lên, có thể thấy được người đông thế mạnh tốt thế nào.

Xoay người, nàng trở lại chỗ Mạc Ly, thấy hắn đang mở to mắt nhìn vào lên bầu trời, phi thường chăm chú

Nàng có chút tò mò, đi đến nằm xuống bên cạnh hắn cùng xem, phát hiện trong mắt ngoài trời xanh chỉ có mây trắng, rốt cuộc có cái gì đáng xem?

“ Như vậy nhìn trời có gì tốt lắm sao?”

“ Thay đổi khôn lường, thí dụ như nhân sinh, chẳng phải vậy sao?

“ Không hiểu”

“ Cô nương nghĩ trong cuộc đời cái gì là quan trọng nhất?” Hắn cả đời trung nghĩa trọng tình, nhưng kết quả là phát hiện chính mình cái gì cũng không có, thế gian này đến tột cùng cái gì là quan trọng nhất?”

“ Sống sót” Như vậy thì nàng mới có thể tiếp tục đánh đàn

Mạc Ly kinh ngạc không thôi. Hắn đã từng nghe được vô số đáp án, nào là diện mạo, cảm tình, danh lợi, lương duyên… ,nhưng sống sót……..Tựa hồ cũng có một chút đạo lý, nhưng lại có cảm giác không nói nên lời

“ Đi thôi”. Lạc Băng Nhi ở trước ngực hắn điểm mấy chỉ, nhanh nhẹn túm lấy vạt áo vác hắn lên , giống như là hàng hóa, trực tiếp mang hắn đi.

“ Cô nương” Nàng cũng thật thô lỗ!? Hắn đau đến mức toàn thân đổ mồ hôi

“ Chuyện gì?” Nàng đi rất nhanh, hơn nữa cứ thẳng giữa những bụi cây mà đi

Một nhánh cây đánh tới đầu hắn, một cành khác cắt qua má, trên tay cũng lau ra vài vết máu, cứ tiếp tục đi như thế, chỉ sợ không quá nửa canh giờ, cái mạng nhỏ của hắn cũng không còn nữa

“ Cô nương…. Có thể đặt ta xuống không?”. Hắn không sợ chết, nhưng không muốn chết uất ức như thế

“ Không được”

“ Vì sao?”

“ Ta muốn chạy nhanh xuống núi” Nàng chỉ còn hai năm để đi tìm nam nhân họ Đồng kia, phải gia tăng cước bộ. “ Lấy tình huống hiện tại của ngươi, sợ không đi được vài bước sẽ té xỉu, cứ để ta mang ngươi đi cho mau lẹ”

“ Nhưng ngươi chính là đi về hướng ngọn núi………”

“A?” Nàng đứng trên một ngọn núi, tay phải mở đường, tay kia cũng lôi hắn theo luôn.

Vấn đề là dưới ngọn núi có một bụi tùng gai sắc nhọn, cho nên hắn bị nàng lôi đi một hồi, thân thể hắn cũng tự nhiên bị đâm vài cái, quần áo sau lưng rách tả tơi, làn da rướm máu.

Hắn rất muốn không biết nàng rốt cuộc là muốn cứu hắn, hay tra tấn hắn?

“ Ngươi chắc chắn ta đi sai hướng?” Tay phải dùng sức mở đường

Mạc Ly rên lên. Đau quá

“Như thế nào không nói gì?”

Hắn thở, cắn răng nhịn đau. “ Cô nương… trước tiên buông ta xuống đã……”

Lạc Băng Nhi buồn bực nhìn hắn.” Ngươi có vẻ chuyển biến nghiêm trọng”. Tay nàng buông lỏng ra.

“ Chỉ cần cô nương buông ta xuống, ta liền không có việc gì….”. Nằm mơ cũng không nghĩ đến, có một ngày hắn suy yếu đến thế này

“ Phải không?”. Nàng buông tay ra

Bịch, Mạc Ly liền ngã ở bụi tùng gai, đau nhức làm hắn mất hết thần trí, liền ngất đi

“Uy!” Lạc Băng Nhi ngồi xổm xuống, gọi hai tiếng, nhưng không thấy tiếng trả lời, nàng nhấc ống tay áo lên, một lần nữa đem hắn kéo lại, phát hiện hắn đã ngất

Nàng bĩu môi.” Gạt người”. Lại vác hắn lên, nàng tiếp tục đi

Đi ước chừng một khoảng thời gian, đến bên một cái đầm sâu và rộng, nàng đem Mạc Ly đặt xuống, lấy một chút nước, đổ vào mặt hắn

Hắn run run nhẹ rồi mở mắt, thấy nàng hai tay chồng ở thắt lưng, đang lườm hắn

“ Ta ghét nhất bị người ta nói dối, nếu lại có lần nữa, ta tự tay giết chết người”

Hắn nói dối khi nào? Đầu óc vòng vo một lát mới nghĩ đến, hắn bảo nàng buông tay có nói qua, nàng thả hắn xuống dưới, hắn liền không có việc gì, nhưng sự thật là hắn đau đến ngất xỉu đi.

Nhưng việc này sao có thể trách hắn? Là ai khiến hắn ngã xuống ngất đi?

“ Tốt lắm, ngươi bây giờ nói cho ta biết, đi hướng nào mới có thể xuống núi?”

Hắn nhìn xung quanh một lát.” Cô nương, hiện tại chúng ta so với khi nãy càng gần chân núi hơn”

Cho nên nói nàng đi đúng lối. Vậy thì tiếp tục đi thôi!

Lại vác hắn lên, nàng nhanh chân bay vút đi trong rừng rậm

“ Cô nương, cô nương…..” Hắn vội vàng kêu

“ Làm cái gì? Ta sẽ không buông tay nữa đâu”

“ Không phải. Ta là định nói cho cô nương, ngươi lại đi nhầm phương hướng, nên đi hướng bắc mới đúng.”

Vị cô nương này rất kỳ quái, không phân rõ phải trái, thật mãnh liệt, chỉ sợ Võ hậu cũng không phải là đối thủ của nàng, Mạc Ly đã muốn mặc kệ cho nàng tự đi.

“ Phương bắc” Xoay người, tiếp tục chạy đi

Hắn dở khóc dở cười” Ngươi đi là phía nam”

“Nha!” Lại xoay người, lúc này lại chạy về phía đông

Mạc Ly rốt cục biết, hắn gặp gỡ một siêu cấp mù đường

“ Ngươi đi theo phương hướng tay ta chỉ”

“ Hảo” Nàng thật vui vẻ, cứu hắn quả nhiên chính xác, có người chỉ đường, còn sợ không tìm thấy mục tiêu sao?

Mạc Ly cảm thấy được cứu là sai lầm, cô nương này cư nhiên không đi đường chính, ngược lại cứ gặp núi vượt núi, gặp song vượt song, thẳng tắp đi theo hướng hắn chỉ.

Có thể cứ một đường như vậy mà đi xuống dưới, ân…. Hắn có thể chuẩn bị đi địa phủ tìm Diêm Vương chơi cờ.

2 phản hồi to “Man Nữ Hiệp 1.2”

  1. matsuri2111 14/04/2011 lúc 20:23 #

    nàng ơi hay thế, nữ chính mù đường *giống ta, nhưng ta ko nặng thế này*

    • moonbi 14/04/2011 lúc 22:17 #

      c í là người rừng nàng ạ :)):))
      mấy đoạn sau bệnh càng nặng í

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: