Man Nữ Hiệp 2.1

24 Apr

Tác giả: Đổng Ny

Convert: meoconlunar ( Tàng thư  viện)

Edit: Moonbi

Chương 2

Đêm đến, Lạc Băng Nhi dọn dọn một chỗ cho bằng phẳng, đem đặt Mạc Ly trên đó, lại đốt một đống lửa bên cạnh, sau đó liền đi tìm cái ăn

Mạc Ly mê man bất tỉnh, mơ mơ màng màng cảm thấy như có người bắt mạch ở cổ tay hắn trong chốc lát, khẽ nói nhỏ “ hảo”, sau đó bóp miệng hắn ra, nhét vào miệng hắn một viên thuốc.

Mùi thuốc thoảng qua mũi, vừa vào miệng lập tức tan hết, thân mình hắn nóng như  lửa thiêu, mồ hôi vã ra.

Tiếng rên rỉ trong họng không ngừng thoát ra, thống khổ này so với chết còn khó chịu hơn.

Một lúc lâu sau Lạc Băng Nhi mang theo hai con gà cùng một đống thảo dược trở về, liền nhìn thấy Mạc Ly hổn hền như  sắp tắt thở.

“ Di, thương thế chuyển biến xấu ư?” Bỏ hết đồ trong tay xuống, nàng đi qua kiểm tra thân thể hắn. “ Kỳ quái, nội thương sao lại tốt nhanh như vậy?”

Còn tưởng rằng hắn phải dưỡng thương ba đến năm tháng mới có thể khỏi hẳn, kết quả nàng đi ra ngoài một vòng rồi trở về, nội thương của hắn đã tốt hơn ba phần.

“ Thể chất quỉ dị như  vậy, sư phụ nếu gặp nhất định sẽ thích, đáng tiếc sư phụ không có ở  đây” Mà nàng đối với nguyên cứu y thuật không hứng thú cho lắm.

Lười nghiên cứu hắn vì sao nhanh chóng chuyển biến tốt như vậy, nàng cởi áo khoác của hắn, lại chọn trong chỗ thảo dược vừa mang về vài loại có tác dụng cầm máu, vò nát, đắp lên miệng vết thương của hắn, rồi xé nhỏ quần áo của hắn ra băng vết thương lại.

Lạc Băng Nhi không để ý hắn nữa, tính toán xem nên xử lý hai con gà thế nào.

Thiếu quần áo che chắn , thân thể Mạc Ly vốn nóng như  lửa bị gió đêm thổi một cái, cảm giác mát mẻ  nhè nhẹ rót vào da thịt, thoải mái nói không nên lời

Không bao lâu, hắn nặng nề chìm vào giấc ngủ

Lạc Băng Nhi sau gần hai canh giờ mới chậm chạp làm xong đồ ăn

“ Thật là nhớ  sư  phụ…….” Xa cách Thiên Âm cung, nàng mới biết có thể một ngày được ăn ba bữa hạnh phúc đến cỡ nào. Nàng mất hai canh giờ mới làm xong một bữa cơm, hai bữa là bốn canh giờ, trời biết một ngày mười hai canh giờ, nếu nàng ăn ba bữa, mỗi ngày đều vội vàng nấu cơm, các việc khác đều không thể làm.

“ Tìm được nam nhân họ Đồng xong, ta trở về Thiên Âm cung không bao giờ rời sư phụ nữa”. Nàng nói thầm, đồng thời đánh thức Mạc Ly

“Uy, tỉnh dậy ăn cơm”

Mạc Ly đang ngủ say, một bàn tay mềm mại nhỏ bé cọ cọ trên vai hắn, mang theo cảm xúc ấm áp khó tả, lay động lòng người.

Có một chút thoải mái, ngưa ngứa, tê dại, sau đó………….. Hắn cảm thấy cổ họng khát khô, rên rỉ vài tiếng, mở mắt ra, giật mình một cái

Thần trí còn chưa có khôi phục, lọt vào tầm mắt là một khuôn mặt đen nhẻm như  bôi sơn, hắn thầm run sợ, âm thầm vận công

“ Ngươi là ai….” May mắn là bộ quần áo kỳ quái của nàng còn trong trí nhớ của hắn, nếu không hắn đã phóng ra một chưởng

Từ từ ! Phóng chưởng? Hắn nhìn chính mình nội lực đã khôi phục, mặc dù không phải toàn bộ nhưng cũng được ba phần. Hắn cư nhiên khôi phục nhanh như vậy!

“ Đa tạ cô nương cứu mạng” Chính là….. nàng cởi sạch đồ của hắn sao? Mạc Ly thân thể hơi động đậy, dựa vào vách đá, khuôn mặt ửng hồng

Lạc Băng Nhi căn bản không thèm để ý hắn là quần áo ngăn nắp, hay vẫn trần truồng lộ thể thuận miệng nói: ” Không khách khí, ăn cơm”. Tiếp theo, một vật cháy đen được đưa đến trước mặt hắn

Khóe miệng Mạc Ly co rút lại “ Cơm?”. Cái này có vẻ giống than hơn

“ Ngươi có thể kêu nó là gà, ít nhất, tại thời điểm ta bắt được nó, nó là một con gà” Nàng cũng làm ra vẻ mặt chán ghét, nhưng không thể không ăn, nếu không sẽ chết đói.

Hoàn toàn nhìn không ra “nó” là gà…. Mạc Ly cảm thấy ăn cái này, sẽ nhanh chết hơn.

Xem ra ân nhân cứu mạng của hắn không biết nấu nướng. Mạc Ly cười khổ, chuẩn bị tự lập tự  cường ( là tự  làm đó)

“ Cô nương, xin hỏi quần áo trên người ta đâu rồi?” Hắn chống thân thể ngồi xuống.

“ Không phải ở trên người ngươi sao”

Hắn cúi đầu, thì ra đống lộn xộn băng bó trước ngực thật sự là quần áo của hắn. Phải nghĩ biện pháp làm cái khác để che thân thể. “ Cô nương, ta thấy cơm này cũng không ăn được, không bằng làm lại đã “

Nàng đem một khối “ cháy sém” đưa vào miệng, vừa ăn vừa nhíu mày. “ Lại mất hai canh giờ  để làm sao? Cám ơn, ta không có hứng thú”

Đem một con gà biến thành một khối than mất hai canh giờ? Đầu óc hắn thấy có chút mơ hồ

“ Không cần, chỉ cần hai khắc là xong”

Hai mắt nàng sáng ngời, cầm trong tay con gà đã cháy thành than” ngươi chắc chắn?”

Hắn gật đầu “ Nếu cô nương có thể bắt được gà, chỉ cần một khắc là xong….” Còn chưa nói hết câu, đã không thấy bóng dáng nàng đâu nữa

Mạc Ly thấy tim đập mạnh và loạn nhịp một lúc lâu. Cảm thấy hứng thú với cô nương cổ quái này, có thể nhanh chóng chữa khỏi nội thương của hắn, nói vậy y thuật thật siêu quần, thanh danh hiển hách, nhưng hắn vắt óc suy nghĩ, cũng không nhớ nổi trên đời này ai có y thuật kỳ lạ như thế

“ Hơn nữa khinh công phi phàm, nàng lai lịch tất không đơn giản” Thật sự là di dân ở núi sâu?. Hắn cảm thấy có vài phần nghi hoặc

“ Cái này gọi là Mê tung bộ, chính là chạy mau lên một chút, vô cùng thực dụng”. Một trận gió thổi qua, trên không trung xuất hiện tàn ảnh, nàng đã đứng trước mặt hắn, trên tay cầm hai con gà

Hắn ngẩn người ra, chớp mắt một cái, khóe môi nhếch lên “ Chạy trốn nhanh đã là rất lợi hại”

“ Cái gọi là Mê tung bộ, vì mê hoặc địch nhân, phải chạy vòng vo liên tục, nhưng khi mê hoặc người khác, chính mình cũng sẽ bị ảnh hưởng, khó phân biệt này phương hướng. Hành trình ngắn thì tốt, nhưng nếu muốn đi đường dài, nếu không cẩn thận sẽ lạc đường, như vậy ngươi còn cảm thấy tốt?”

Mỗi lần nàng nóng vội chạy đi, sẽ không nhịn được sử dụng Mê tung bộ, kết quả là vĩnh viễn cũng không đến được mục tiêu

Không biết có nên an ủi nàng hay không? Hắn nhịn cười, mắt trong như nước ” Lấy việc có được có mất, cô nương chớ lo lắng”

“ Ta vốn không để ý” Lạc đường thì lạc đường, mê lâu cũng thành thói quen

“ Cô nương lòng dạ trống trải sao” Hắn ho khan, cố gắng nhịn cười

“ Việc này cùng lòng dạ có quan hệ gì?” Thật vô nghĩa, đưa gà cho hắn, nàng nói “ hai khắc phải xong, ngươi mau làm đi!”

Hắn cầm lấy gà, có vài phần phiền não “ Cô nương có thể cho tại hạ mượn chủy thủ dùng một lát không ?”

Nàng đưa cho hắn một con dao bằng xương. Không biết  là xương của loại động vật nào tạo thành, giản dị tự nhiên, lại vô cùng sắc bén

Hắn cầm lấy giết gà, rất nhanh đã làm sạch sẽ

“ Hảo đao, này….” Đột nhiên lời nói nghẹn ở cổ, bởi vì hắn nhìn đến hầu của con gà có chứa hạt thóc. Gà rừng sao có thể ăn thứ này “ Cô nương, gà này bắt ở đâu vậy?”

Nàng chỉ xuống dưới núi, lúc này trời đã hửng sáng, có thể mơ hồ thấy được một nông trại

“ Trong lồng sắt ở đó có rất nhiều gà” Bởi vì nông trại gần trong gang tấc, nàng mới có thể cả hai lần chạy qua bắt gà mà không bị lạc đường

“ Cô nương, đây là gà nuôi trong nhà”

“ Vậy thì sao?”

“ Chúng ta không nên trộm gà của người ta”

“ Trên núi nơi nơi là con mồi, muốn ăn gà, tùy ý bắt thì có sao đâu?”

Nói hay thật, như vậy………

“ Cô nương vì sao không vào núi bắt gà?”

“ Đi xa quá sẽ lạc đường”. Nói gì chứ, gần ngay trước mắt không lấy, lại lên núi săn, hắn nghĩ nàng là kẻ ngốc sao?

Đáp án này thật tuyệt diệu. Nhưng là…..

“ Cô nương, không xin mà lấy là ăn trộm”

“ Đạo lý này chỉ là đối với tình huống gà có chủ nhân, nếu mọi người trong nông trại đều chết sạch, vậy gà này với gà rừng giống nhau”

Lệ quang trong mắt hắn chợt lóe lên rồi biến mất. Nàng giết người? Không, trên người nàng không có mùi máu tươi, hung thủ không phải nàng

Buông con gà ra, hắn đứng lên “ Chúng qua đi qua nhìn xem”

Nàng lắc đầu “ Nấu cơm trước”

“ Đến nông trại làm cũng giống nhau”

“ Thi thể sẽ không chạy. Ăn no, nghỉ ngơi rồi đi” Nàng thực kiên trì

“ Mạng người quan trọng, không thể kéo dài”

Nàng bắn ra một viên đá nhỏ, điểm huyệt kiềm chế khí lực của hắn, dù hắn một thân cường lực cũng không thể làm gì.

“ Nấu cơm”

Hắn khẽ run lên, mắt nheo lại, có ý cười. Đường đường kim bút ngọc phán lại có một ngày bị ép buộc làm đầu bếp , không thể phản kháng.

Hắn cũng không có gì bài xích, coi như….. Cực đoan cố chấp như  vậy cũng rất động lòng người

“ Cô nương họ tên gì?”

“ Lạc Băng Nhi”

Hắn gật đầu, đem tên này nhớ kĩ, trong lòng nhắc đi nhắc lại mấy lần. Cô nương kỳ quái quỷ dị này, nàng gọi là Băng nhi, tên rất lạnh, nhưng ghi vào đầu óc hắn  lại biến thành một cái tên mang theo cảm giác ấm áp.

4 phản hồi to “Man Nữ Hiệp 2.1”

  1. thanh dan 25/04/2011 lúc 12:52 #

    trời mình cũng ủng hộ ban ma, dao nay minh cung mat tich ma cha ai quan tam het, huhu, nha minh dao na bun lam

  2. matsuri2111 25/04/2011 lúc 04:33 #

    Hơ thế nàng đã đi PR ở blog Mộng Xuân chưa?

  3. matsuri2111 24/04/2011 lúc 19:10 #

    Ôi ôi nàng ơi ta thích truyện này quá!!!!!!!!!!!
    Thank nàng nha!

    • moonbi 24/04/2011 lúc 19:36 #

      thank nàng
      có mỗi nàng ủng hộ ta T_T
      bùn chả mún làm :((

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: