Man Nữ Hiệp 4.3

9 May

Tác giả: Đổng Ny

Convert: meoconlunar ( Tàng thư  viện)

Edit: Moonbi

Chương 4

Đây là địa phương nào?

Mạc Ly mơ màng mở hai mắt, chỉ thấy Lạc Băng Nhi ngồi trước mặt hắn, nhìn chằm chằm vào hắn, cặp mắt màu hổ phách kia, ba đào mãnh liệt

Hắn cảm thấy thần sắc của nàng có chỗ không đúng “ Lạc cô nương?”

Nàng đột nhiên đưa tay sờ tới mặt hắn. Hắn nghiêng người tránh đi

“ Lạc cô nương!”

Nhưng động tác của nàng so với hắn nhanh hơn, bàn tay mềm mại lướt qua khuôn mặt hắn.

“ Lạc cô nương! “ Hắn nhanh tay bắt được tay nàng, lại bị cảm giác lạnh lẽo làm hoảng sợ. “ Tay ngươi như thế nào lại lạnh như băng? Ngươi không thoải mái?” Hắn đưa tay sờ vào trán nàng

Thân thể của nàng rất lạnh, không giống con người, lại giống như yêu tinh hoặc ma mỵ

Nhưng khi nàng tiếp xúc với thân thể hắn, nàng thả lỏng rên rỉ lại mềm mại ngọt ngào.

Tà Nguyệt lão nhân không có lừa nàng, nàng quả thật sinh ra đã là cửu âm huyền mạch, bình thường không động tình thì thật tốt, một khi tình triều gợn sóng, người thường nhiệt độ cơ thể tăng cao, nàng lại hoàn toàn tương phản

Hơn nữa loại tình huống này sẽ theo tuổi của nàng tăng lên càng ngày càng nghiêm trọng, cuối cùng hồn về địa phủ. Trị tận gốc bệnh này biện pháp duy nhất chính là thành thân, tìm một đồng nam, ân ái, bệnh lập tức tiêu tan.

Kỳ thật Tà Nguyệt lão nhân có thể tự mình xuống núi, tùy tiện bắt một nam nhân thuận mắt cùng nàng thành thân.

Nhưng lão nhân suy nghĩ, nhỡ đâu hắn chọn tướng công đồ đệ không thích, lại náo loạn lên, Thiên Âm cung còn có thể bình an?

Cho nen hắn khổ tâm an bài, đá đồ đệ xuống núi, chính mình tự đi tìm người, hắn lại âm thầm bảo hộ, để tránh đồ đệ ngây ngốc bị kẻ ác bắt cóc.

Lạc Băng Nhi mang loại thể chất này, một khi đã động tình, thì dù mười con trâu cũng không kéo trở lại được.

Nàng thân thể mềm mại ngả vào lòng Mạc Ly, hai tay ôm chặt thắt lưng hắn.

“ Lạc cô nương! “ Mạc Ly kinh hãi.

Nàng cọ cọ khuôn mặt nhỏ nhắn vào ngực hắn, muốn làm gì đó, lại không biết bắt đầu từ đâu.

Hắn không rõ thân thể của nàng vì sao trở nên lạnh như  băng, nhưng đi khắp giang hồ, hắn hiểu được bộ dáng hiện tại của nàng chính là do trúng xuân dược

“ Thật có lỗi, cô nương” Hắn không thể lợi dụng lúc người ta gặp khó khăn, làm xấu danh tiết của nàng, hắn đưa tay điểm huyệt ngủ của nàng, lại bị lực đạo phản lại khiến ngón tay run lên.

“ Làm sao có thể?” Lấy võ công của hắn, cho dù trong người trọng thương… không đúng, hắn lại lần nữa vận chuyển huyền công, đầu óc giống bị sấm đánh, từng trận choáng váng hoa mắt.

Nội lực của hắn cư nhiên khôi phục toàn bộ, hơn nữa còn có dấu hiệu đột phá!

Mà lấy hắn thời kì trạng thái toàn thịnh, vẫn không điểm huyệt được nàng, là nàng quá lợi hại? Hay là hắn quá kém?

Hắn không rõ ràng lắm, nhưng trên thực tế, đầu hắn cũng càng ngày càng mê muội, không thể tự hỏi

“ Vì sao lại như vậy?” Hắn thở hổn hển, chỉ cảm thấy càng ngày càng nóng.

Lúc này, Lạc Băng Nhi đã không cam lòng chỉ ôm hắn, đôi tay mềm mại chậm rãi từ lưng hắn hướng lên ngực, chui vào bên trong vạt áo

Tuy rằng ngực hắn có thương thích, băng thật dày một tầng vải, nhưng những chỗ trần trụi như cũ vẫn rất nhiều

Nàng tham lam vỗ về da thịt rắn chắc của hắn, nhiệt độ ấm áp làm cho nàng toàn thân như tắm nước nóng, thoải mái không nói nên lời.

“ Ngô….” Hắn rên một tiếng, lý trí liền bị tình dục đốt thành tro tàn.

Thân thể mềm mại của nàng ở trong lòng hắn vặn vẹo, cơ hồ làm cho hắn toàn thân phát run, nàng lại lần nữa vuốt ve trong ngực hắn, trong mơ hồ, nàng biết duy nhất có hắn có thể giúp mình thoát khỏi khổ sở, chỉ có thể hướng hắn cầu cứu.

“ Mạc Ly, Mạc Ly….”

Nàng như miếng ngọc trong sáng đã kéo lại một chút thanh tĩnh của hắn, hắn dùng sức cắn vào đầu lưỡi, làm cho đau đớn thay thế cuồng trướng tình dục.

“ Lạc cô nương, ngươi thanh tĩnh một chút…” Hắn đẩy nàng ra, nhưng nàng không chịu buông tay.

“ Mạc Ly, giúp ta, Mạc Ly….” Nàng cắn lỗ tai hắn.

Mạc Ly hô hấp không thông, đột nhiên, có chỗ nào đó trong cơ thể nổ tung.

Hợp ngọc hoàn bắt đầu phát huy dược hiệu, dưới tình huống này cho dù hắn có cắt đứt lưỡi cũng không có khả năng thanh tỉnh.

Hắn bỗng nhiên đem Lạc Băng Nhi ôm chặt, hôn xuống cái miệng nhỏ nhắn đỏ bừng của nàng.

Không cần thử, không có ôn nhu, bốn môi chạm nhau, chỉ có gắt gao dây dưa.

Một người nóng như  lửa, một người lạnh như băng, cùng triền miên, càng trở nên kịch liệt.Hai thân người trên mặt đất triền miên, hắn muốn xé bỏ quần áo của nàng, lại phát hiện vật liệu may mặc rắn chắc không theo ý mình thì giận sôi gan.

Nhưng hắn vô cùng để ý đến quần áo chính mình, Lạc Băng Nhi chỉ vò vò tay hai ba lần liền hóa thành bụi phấn

Hắn thân hình trần trụi dán vào bộ quần áo kín như bưng của nàng, trong lòng vô cùng khó chịu.

“ Băng Nhi, quần áo….” Hắn cần sự hỗ trợ của nàng.

Vẫn hồ đồ hòa cùng hắn, Lạc Băng Nhi lúc này nhanh nhẹn vung tay, vạt áo nhanh chóng tung ra, lộ ra bên trong một tấm áo mỏng có thể nhìn xuyên qua.

Đó là hắn chưa từng gặp qua, từng đường cong lung linh, cảnh đẹp như họa, nàng không mặc yếm cùng tiết khố ( quần lót), lại càng thêm mê người

Hắn yêu thích không buông, tay mơn trớn thân thể mềm mại của nàng, cảm giác một tia lạnh băng rót vào lòng bàn tay, không những không làm biến mất dục hỏa trong cơ thể hắn, ngược lại càng làm cho ngọn lửa càng mãnh liệt.

“ Băng Nhi…..” Thân mình cúi xuống, nàng hôn trụ môi của nàng, lập tức cùng nàng hợp làm một

Khóe mắt nàng bật ra nước mắt, lại đạt được toàn bộ công hiệu của hợp ngọc hoàn, tình triều mãnh liệt, càng hơn hắn ba phần


Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: