Man Nữ Hiệp 6.1

18 May

Tác giả: Đổng Ny

Convert: meoconlunar ( Tàng thư  viện)

Edit: Moonbi

Chương 6

Da thú vừa lột xuống không thể lập tức mặc vào người, Lạc Băng Nhi liền xung phong nhận việc đi tìm thảo dược, nói có thể trong nửa canh giờ đem da thú đặc chất thành công.

Nàng thật là làm được, nhưng Mạc Ly vừa mặc da thú vào liền toàn thân ngứa ngáy, không bao lâu, cả người sưng lên một vòng.

“ Lạc cô nương…” Hắn hết sức khắc chế không đem chính mình gãi đến máu tươi đầm đìa, nhưng cảm giác ngứa ngáy tận xương tủy đủ để hắn phát điên.  “ Đây là có chuyện gì?”

Rất đơn giản, nàng lại lầm dược

“ Ta… ngươi… tóm lại ngươi trăm nghìn lần đừng gãi, ta lại đi hái thuốc!” Nói xong nàng lại hướng về phía núi rừng mà chạy đi.

“ A!” Đột nhiên hắn quát to một tiếng, té trên mặt đất, thân thể đau đến run rẩy.

“ Mạc Ly!” Nàng lại chạy về phía hắn, ở trên người hắn điểm vài cái. “ Ngươi chịu khó một chút , độc này không phải rất nghiêm trọng, ta rất nhanh có thể giúp ngươi tìm giải dược, nhịn xuống a!” Thật nhanh nàng lại chạy vào rừng.

Hắn cắn răng thở hổn hển, loại cảm giác vừa ngứa vừa đau quả thực so với lăng trì còn khó chịu hơn.

“ Thật sự  là học không ngoan, bị đồ đệ ta độc nhiều như vậy, ngươi còn dám dùng dược nó làm ra? Đột nhiên một giọng nói lười biếng trào phúng từ trên vọng xuống.

Mạc Ly trợn mắt, một trận gió thổi đến, ngay sau đó một lão nhân siêu phàm thoát tục xuất hiện trước mặt hắn.

Tà Nguyệt lão nhân khẽ liếc mắt nhìn hắn một cái, vận công chân phải, hướng Mạc Ly đá tới. Hắn định là giúp Mạc Ly giải huyệt, rồi giúp hắn bức độc, nhưng Mạc Ly lại bắt được chân hắn.

“ Ngươi không có bị Băng Nhi điểm huyệt?” Xác nhận hợp ngọc hoàn cải tạo thân thể hắn, như vậy…. Tà Nguyệt lão nhân trừng mắt. “ Ngươi là cố ý dẫn lão phu đi ra?”

“ Thật có lỗi ” Mạc Ly trúng độc là thật, nhưng hắn phát hiện công lực gia tăng khiến hắn có thể di chuyển huyệt đạo, hiện tại, trừ khi hắn không chú ý, nhất thời không ứng phó được, nếu không người bình thường muốn điểm huyệt hắn là vô cùng khó. “ Tiền bối miệng gọi Băng Nhi, chắc chính là sư tôn của Lạc cô nương?” Theo những kì tích phát sinh trên chính người mình, liên tưởng đến Lạc Băng Nhi đối với sư phụ nàng thừa nhận, hắn liền có chút hoài nghi người vẫn âm thầm tương trợ bọn họ là sư phụ Lạc Băng Nhi, bât quá lại không có chứng cớ.

Lúc này đây ngoài ý muốn trúng độc, Lạc Băng Nhi bỏ lại hắn đi hái thuốc, hắn liền nghĩ dẫn dụ Tà Nguyệt lão nhân ra, quả nhiên trời không phụ người có lòng.

“ Nếu biết, còn không buông tay?” Tà Nguyệt lão nhân tức giận.

Mạc Ly buông tay, thở dài nói “ Mạc Ly tham kiến tiền bối”

Tà Nguyệt lão nhân nhìn hắn một hồi rất xem thường

“ Ngươi có đau không? Có khó chịu không?

Hắn buồn bực những vẫn như  cũ vuốt cằm “ Rất đau”

“ Vậy sao không kêu cứu mạng, muốn làm nhiều quy củ như  vậy làm chi?”

“ Lễ không thể bỏ”

Tà Nguyệt lão nhân chỉ nói hai chữ với hắn “ Ngu ngốc”. Nhưng vẫn cho hắn một viên đan dược giải độc, lại hỗ trợ hắn hành công hóa khai dược lực, giải ngứa ngáy đau khổ.

Thân thể bị sưng khôi phục nguyên trạng, Mạc Ly mở miệng nói

“ Đa tạ tiền bối, vãn bối….”

“ Ngừng!” Tà Nguyệt lão nhân cắt đứt lời hắn. “ Lão phu không có kiên nhẫn xem phồn văn tục lễ, muốn làm gì thì ở sau lưng mà làm, đừng ở trước mặt ta làm vậy, thật sự  chịu không nổi sự  ngu ngốc của ngươi. Lão phu muốn làm cho Băng Nhi đi tìm đồng nam, dùng nguyên dương khí hóa giải Huyền Âm chi độc trong cơ thể, nó không hiểu chuyện, ngươi cũng ngu ngốc, cái gì nói nam nhân họ đồng tất nhiên giỏi y thuật ? Ngươi có hay không đầu óc đây?”

Ách… Hắn là hiểu lầm rồi nha? Mạc Ly bị oan.

“ Ngươi trong cơ thể bức độc không sạch, sao không nghĩ tới vấn đề không ở miệng vết thương, mà là đắp dược sai lầm?”

“ Dược là Lạc cô nương…”

“ Băng Nhi tuổi còn nhỏ, chưa thấy qua quen mặt, ngươi chả lẽ cùng nó so đo?”

Mạc Ly đã hiểu, Tà Nguyệt lão nhân là hộ độc chủ nhân, ngàn sai vạn sai đều là người khác sai, tuyệt đối không liên lụy đồ đệ bảo bối của lão.

“ Ta cũng không biết, trên đời này nam nhân nhiều như  vậy, Băng Nhi lại chọn một người như  ngươi”  Thực rõ ràng, Tà Nguyệt lão nhân đang ghen. “ Cho ngươi dùng đàn còn ôn nhu hơn nước, không cho phép ta uống rượu, toàn tiến đến bụng ngươi, ngươi ngươi ngươi…” Hắn thật thê thảm, mười mấy năm ngậm đắng nuốt cay nuôi lớn đồ đệ xinh đẹp như vậy liền bị người khác bắt mất, ô.., trên đời này còn có ai so với hắn đáng thương hơn không?

“ Vãn bỗi sẽ nói Lạc cô nương, đừng ngăn cản tiền bối uống rượu”

Tà Nguyệt lão nhân trợn mắt trừng hắn. “ Hừ, lão phu như thế nào lại có thể dùng một chút hầu nhi rượu là có thế thu mua sao?” Nhưng khóe miệng nhếch cao đã bán đứng lão. “ Nói cho ngươi, đồ đệ ta cái gì cũng tốt, chỉ là ở phương diện y thuật… cái kia…. Kém một chút, ngươi nếu không muốn chết không minh bạch, tốt nhất nên ít tiếp xúc với dược nó làm ra.

Lạc Băng Nhi rất thần kỳ chính là một đại phu mèo ba chân , mặc kệ như thế nào tính sai dược, nàng vĩnh viễn cũng không trúng độc, không hay ho lại chính là người khác. Tà Nguyệt lão nhân nghĩ đến , còn hơi run lên.

“ Vãn bối thụ giáo” Mạc Ly chắp tay.

Tà Nguyệt lão nhân thở một hơi dài. Cuộc đời chịu không nổi cái loại người nề nếp này, đồ đệ như  thế nào lại chọn một phu quân không thú vị như vậy?

“ Tính! Lão phu hiện tại giao ngươi ba việc. Thứ  nhất, đừng đi tìm nam nhân họ đồng nữa. Thứ hai, thương thế của ngươi có thể tốt nhanh như vậy, là vì lão phu đã cho ngươi uống một viên hợp ngọc hoàn, nhưng dược hiệu còn chưa có phát huy hết, ngươi cùng Băng Nhi nhanh chóng bắt lấy cơ hội song tu, chờ hợp ngọc hoàn hoàn toàn thay đổi thể chất các ngươi, trên đời này sợ sẽ không có gì có thể thương đến các ngươi. Thứ  ba, ngươi mang Băng Nhi xuống núi, dạy nó như thế nào trở thành một nữ nhân chân chính, xứng đáng là một nương tử, tương lai có đủ tư cách trở thành một mẫu thân”

Mạc Ly kinh hãi “ Hợp ngọc hoàn? Bất tử tiên đan trong truyền thuyết?”

“ Thúi lắm, trên đời này căn bản không có cái gì là bất tử tiên đan, nếu không Lý Thế Dân vẫn còn ngồi trên long ỷ”

Một người sống thật lâu vị tất đã là chuyện tốt, từng thân hữu, sau lại tri giao, một người tiếp một người mất đi, nhìn hoàng triều thay đổi, phong vân biến hóa, cuối cùng chỉ còn chừa lại chính mình, cho nên Tà Nguyệt lão nhân sau này không bao giờ xuống núi nữa, bởi vì mệt mỏi, mệt mỏi cùng chán ghét.

Mạc Ly có thể hiểu tâm trạng của một lão nhân cô độc. “ Đợi vãn bối xử lý xong chút việc vặt, liền mang Lạc cô nương xuống núi, ”

Lại là một cái thủ lễ, thực cố chấp, nhưng cũng là một nam nhân biết chăm sóc. Tà Nguyệt lão nhân hai mắt mang theo thâm ý nhìn thẳng hắn.

Mặc dù quần áo chật vật, hắn vẫn như  cũ ngẩng đầu ưỡn ngực.

Bình tĩnh mà xem xét, Lạc Băng Nhi lựa chọn một phu quân tốt lắm, chính là…

Tà Nguyệt lão nhân lắc đầu khẽ cười “ Giữ nghĩa như vậy, mặc dù phải chết cũng không hối hận sao? Ngươi tướng mạo này a, vừa thấy đã biết chính là làm việc vất vả đoản mệnh nha, may mắn gặp được đồ đệ ta, vô tâm không để ý, chuyện ngươi làm không được nó có thể giúp ngươi, ngươi giết không được người, nó có thể thay ngươi xuống tay, có nó bên cạnh, ngươi thật có phúc, phải hảo hảo đối đãi nó, biết không?”

“ Đây là đương nhiên” Chiếu cố thê tử  của mình, trân trọng nàng, quý trọng nàng, là việc nên làm, hắn vốn tính là như thế. “ Chỉ hỏi tiền bối, cái yêu cầu thứ ba là có ý tứ  gì? Ta thấy Lạc cô nương thật bình thường, không có gì cần đặc biệt dạy dỗ a!”

“ Ngươi mù sao?” Vừa mới có một chút hảo cảm lại biến mất hoàn toàn, Tà Nguyệt lão nhân quát “ Đừng nói tô son điểm phấn, Băng Nhi ngay cả quần áo của nữ nhi cũng không chịu mặc, ngươi ngươi ngươi… ta ta ta…”

Hắn nói không được nữa, chuyện này năm đó hắn bỏ lại một đống sách thuốc bức đồ đệ tự xem, học tập xử lý quỳ thủy  và vấn đề này xấu hổ giống nhau.

Mạc Ly khuôn mặt bừng tỉnh“ Tiền bối, loại sự  tình này như thế nào mà dạy?”

“ Ta mặc kệ ngươi, tóm lại ngươi đem trọn bộ nữ nhi khuê trung sự, nhân đại đạo toàn bộ dạy Băng Nhi, dạy xong mới được trở lên núi, biết không?” Nói xong, Tà Nguyệt lão nhân ném khối lệnh bài cho hắn.

“ Đây là…. Tần vương lệnh?” Trong truyền thuyết Tần vương Lý Thế Dân trước khi đăng cơ, cùng các thần võ tướng có tình cảm rất tốt, từng chế hai mươi tư cái lệnh bài, tặng cho mọi người, nói rõ cùng chung phú quý. Cho nên trong năm Trinh Quán, Thái Tông kiến lăng các, có hai mươi tư vị công thần, thiên hạ liền có lời đồn, hai tư vị công thần này là hai tư ngươi mang Tần vương lệnh.

Tần vương lệnh không chỉ có thể làm cho người ta một bước lên mây, thậm chí là kim bài miễn tử, dù phạm phải sai lầm gì đều có thể đặc xá. Nhưng lại có lời đồn là hai tư vị công thần cùng nhau chiêu binh tạo phản, không thành bị giết, thế gian đối với Tần vương lệnh ham thích mới dần dừng lại.

Đến nay, mọi người đã không còn tin thiên hạ có Tần vương lệnh tồn tại. Nhưng lão nhân lại cho hắn một cái, đây là chuyện gì xảy ra?

“ Chó má Tần vương lệnh! Cái này gọi là thiếu nợ, tiểu tử Lý Thế Dân kia tổng cộng thiếu ta hai mươi tư  cái nhân tình, đây là lấy đến cùng hắn đòi nợ! Tuy rằng hắn đã chết, bất quá ngươi cầm thứ  này đến nha môn, chỉ cần không phải muốn làm hoàng đế, ngươi đưa ra yêu cầu gì, từ  đại đường quân vương cho tới nô lệ đều thay ngươi hoàn thành. Hiện tại ta đưa nó cho ngươi, ngươi muốn ăn muốn uống, kể cả phong vương bái tướng cũng không thành vấn đề, một câu, đừng làm cho đồ đệ ta chịu khổ”

Lời đồn quả nhiên không thể tin, Mạc Ly bị chân tướng Tần vương lệnh đả kích có điểm mơ  hồ, nhưng vẫn chắp tay hành lễ.

“ Đa tạ tiền bối, vãn bối nhất định không phụ nhờ vả”

“ Thật rầy rà, quần áo trong bao này cũng cho ngươi. Xem ngươi, biến thành cái bộ dạng quỷ  gì, có thể gặp người sao?”

“ Thất lễ” Mạc Ly tiếp nhận quần áo, chạy nhanh đi mặc vào.

Tà Nguyệt lão nhân một bên mắng, nhưng đồ vật cứ từng thứ từng thứ  đưa ra. Tiểu tử này, tuy còn ít tuổi, trông cũng không cổ hủ, lại hiểu được lão nhân gia che giấu tâm tình, không nói toạc ra, làm cho hắn thực vui vẻ.

Mạc Ly thu được linh dược một đống, bí tích vài bản, bảo kiếm một thanh, một áo giáp tơ vàng, dạ minh châu hai khỏa, trong giây lát, giá trị con ngươi đã có thể so với công khanh.

“ Được rồi, tính tính thời gian, Băng Nhi cũng sắp trở lại, ta đi trước một bước…”

“ Xin đợi một chút, tiền bối”

“ Làm gì?”

“ Xin hỏi tiền bối, những ngày gần đây, vùng núi Thái Bạch phát sinh một số huyết án, tiền bối có biết là người phương nào gây nên?”

“ Ngươi cảm thấy sao?” Lão mỗi ngày đi theo chiếu cố đồ đệ còn không kịp, làm sao có thể lại đi chú ý cái khác?

“ Là vãn bối đường đột, tiền bối đi thong thả” Loại đáp án này Mạc Ly đã đoán ra.

Tà Nguyệt lão nhân lắc mình một cái, bóng người đã biến mất, những lời dặn dò quan tâm tha thiết vẫn còn từ trong rừng vang lại.

“ Nhớ kỹ, hảo hảo đối đãi đồ đệ ta…”

Mạc Ly cảm xúc trăm mối ngổn ngang. Tào Hình Viễn cũng từng như  vậy đối đãi hắn, ân cần chiều chuộng, chẳng phân biệt được thị  phi che chở, mà nay… Lạc Băng Nhi còn có sư  phụ, nhưng sư phụ hắn đâu?

Không tự  giác, hắn cầm hai miếng ngọc bội đã vỡ  “ Sư phụ, mặc kệ là ai, chỉ cần hắn làm hại  người, đồ nhi tuyệt đối không buông tha hắn”

Âm thầm lập thệ, hắn đối với lão nhân đã rời đi dập đầu một cái. “ Tiền bối yên tâm, cho dù Mạc Ly thân thể không còn, cũng không làm cho Lạc cô nương mất một sợi tóc”

May mắn Tà Nguyệt lão nhân không thấy được hắn, nếu không sẽ muốn mắng hắn là nghi lễ phiền phức một đống.

Một phản hồi to “Man Nữ Hiệp 6.1”

  1. Frank 07/07/2011 lúc 15:22 #

    TNLN thuong Bang ty qua.

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: