Man Nữ Hiệp 6.2

20 May

Tác giả: Đổng Ny

Convert: meoconlunar ( Tàng thư  viện)

Edit: Moonbi

Chương 6

Bởi vì không có việc khác quấy nhiễu, lúc này Mạc Ly cùng Lạc Băng Nhi một đường xuống núi phi thường trôi chảy.

Chính là, nàng nghi vấn rất nhiều “ Ngươi nói sư phụ đến đây, người như thế nào lại không đợi ta?”

Đương nhiên là sợ bị nàng phiền. Tùy rằng chỉ cùng Tà Nguyệt lão nhân gặp mặt một lần, Mạc Ly vẫn nhìn ra được, đối với quan hệ thầy trò này, Lạc Băng Nhi là chiếm thượng phong

Mà Tà Nguyệt lão nhân, hắn đem đồ đệ sủng lên tận trời, sủng đến chính mình có điểm sợ đồ đệ.

Nhưng những lời này cũng không nên nói với nàng, hắn thuận miệng nói “ Có lẽ tiền bối có việc khác quan trọng cần làm, cho nên không kịp chờ ngươi”

“ Làm trò, sư  phụ mỗi ngày trừ  bỏ luyện dược, tập võ, khi dễ hầu tử  một chút, còn có thể có việc gì quan trọng cần làm? Hắn nhất định là sợ ta hỏi việc hắn bày bố mê hồn trận vây khốn chúng ta, mới vội vàng chạy trốn”

Mệt, nàng từ  khi rời Thiên Âm cung vẫn thường nhớ tới sư phụ, kết quả  sư phụ lại không nhớ tới nàng, vô tình.

Thầy trò này thật là hiểu biết lẫn nhau. Mạc Ly cười khổ “ Sư  phụ cũng là vì tốt cho chúng ta, dù sao… chúng ta đều nghĩ sai ý tứ  “ đồng nam”.

Nàng xấu hổ đến hai má đỏ hồng “ Đó cũng là sư phụ không giải thích rõ ràng a! Ai biết…. Tóm lại đều là lỗi sư phụ”

Trên mặt hắn cũng hồng như  nàng “ Loại sự tình này… Lạc cô nương… Tiền bối sợ cũng là thực khó xử… Nói như thế nào chứ…” Tà Nguyệt lão nhân còn muốn hắn dạy Lạc Băng Nhi nhân luân đại đạo? Trời ạ, hắn như  thế nào mở miệng đây?

“ Mạc Ly” Nàng khuôn mặt thoáng xấu hổ “ Ngươi có thể đừng tiếp tục kêu ta là Lạc cô nương?” Hơi cúi mặt, nàng chớp đôi mắt mang theo vô tận tình cảm.

Hắn yết hầu khô rát, thanh âm khàn khàn “ Băng Nhi”

“ Ân” Rên rỉ kiều nhuyễn mềm mại

“ Băng Nhi” Kìm lòng không được, hắn cầm tay nàng.

Tà mị liếc mắt một cái, nàng mặt mày vui vẻ như có gió xuân.

“ Ta đây”
“Băng Nhi” Trong lòng ấm áp, đi qua đau khổ, suy nghĩ kết lại tại đây một khắc đều trở nên chín chắn “ Chờ vào trấn, sau khi bán đi da thú, ta liền thay ngươi mời vài người vú già dạy ngươi trang điểm cùng … mọi sự tình”

Hắn càng nghĩ, dạy người này luân đại đạo, sinh nhi dục nữ mọi việc, vẫn là thỉnh người có kinh nghiệm đến dạy có vẻ tốt hơn.

Về phần khối “ Tần vương lệnh” kia, không đến khi có việc khẩn yếu, hắn sẽ không tùy tiện sử dụng.

Cứ việc lưu lạc giang hồ, bốn biển là nhà, hắn đã ở Trường An, Lạc Dương chờ bố trí sản nghiệp, để nuôi sống họ không thành vấn đề.

“ Tốt, mỗi khi nhắc đến quỳ thủy, sư  phụ liền theo ta lải nhải, nhưng mỗi lần luôn phun ra nuốt vào nửa ngày, sau đó quăng một câu “ Chờ ngươi lớn lên tự  nhiên hiểu được”. Hừ ! Cái loại dạy dỗ giống như hắn, chỉ tợ ta vừa được một trăm tuổi cái gì cũng đều không hiểu. Mạc Ly, ngươi nói muốn dạy ta, dạy như thế nào?”

“ Ta…” Hắn ngậm miệng. Trong nháy mắt, hắn vô cùng đồng tình với Tà Nguyệt lão nhân, nếu chính mình thu một nữ  đồ đệ, hai người ở thâm sơn sống hơn mười năm, mỗi ngày, đồ đệ trưởng thành rồi có rất nhiều vấn đề riêng tư  của nữ nhân muốn hắn dạy, hắn sẽ mở miệng như nào?

Sư phụ kiểu này không biết phải làm thế nào a!

“ Phía trước có khách điếm, chúng ta trước đi ăn cơm, nghỉ ngơi một chút, rồi ta đi tìm người dạy ngươi” Hắn không tính vệ đạo nhân sĩ, chính là trời sinh tính thẹn thùng.

“ Ăn cơm? Có muốn hay không ta đi săn thú?” Trong dĩ vãng chỉ xem qua trong sách trong thành có rất nhiều người, nhưng nàng nhìn trái nhìn phải, không thấy được con mồi. “ Muốn ở trong trấn thu xếp cái ăn, chỉ sợ không dễ dàng”

“ Không cần phiền toái như vậy, trong khách điếm có chuẩn bị tốt đồ ăn cùng nước uống, chúng ta chỉ cần có tiền hoặc vật phẩm đáng giá, là có thể cùng khách điếm trao đổi ăn uống”

“ Tiền lớn lên trông như thế nào?” Chuyện tốt như thế nhưng nàng lại chưa thấy qua, phi thường tốt.

“ Ta hiện tại không có, nhưng ở đây có da thú, xương hổ, hùng đảm, thảo dược…  Tất cả đều có thể đổi lấy tiền” Xem ra nàng muốn sống ở đây, còn có rất nhiều chuyện phải học.

Hắn đưa nàng vào khách điếm, hai người đến một cái bàn ngồi xuống, Mạc Ly cùng chưởng quầy thương lượng, hỏi xem có thể dùng đồ vật đổi thức ăn, chỗ ở hay không.

Chưởng quầy thấy bọn hắn ngay cả thịt hổ, tay gấu đều có. Không ngừng đáp ứng, ngoài việc một ngày cho họ ba bữa ăn cùng chỗ ở, còn thanh toán thêm năm quan tiền.

Mạc Ly xem chưởng quỹ rất thành thực, liền đem những thứ  đang có giao cho hắn xử  lý, nói rõ một phần mười lợi ích sẽ đưa chưởng quầy làm thù lao.

Chưởng quầy tính toán, đối với việc này, chính mình thu vào ít nhất mười quan tiền, vui tươi hớn hở gọi người thay Mạc Ly, Lạc Băng Nhi chuẩn bị phòng cùng hàng hóa, chính hắn mang đồ đi tìm thương gia thích hợp chào hàng.

Lạc Băng nhi lần đầu xuống núi, nhìn cái gì cũng đều ngạc nhiên, chỉ hận cha mẹ sinh chỉ có hai mắt, nếu không có thể xem nhiều hơn.

Mạc Ly mỉm cười nhìn vẻ mặt nàng tò mò, bất đồng với khi ở trong núi trong trẻo nhưng lạnh lùng, giờ phút này nàng giống như  một đứa nhỏ.

“ Mạc Ly, đó là đang làm cái gì? Thật náo nhiệt”

Hắn nhìn đến một đội chiêng chống đi qua, phía sau là ba cỗ kiệu hoa.

“ Đó là người ta đón dâu”

“ Nguyên lai đón dâu là như vậy” Nàng chỉ xem qua trong sách, đây vẫn là lần đầu tận mắt thấy. “ Ta biết tân nương sẽ ngồi kiệu hoa đến nhà tân lang, nhưng vì sao lại có ba cỗ kiệu hoa? Chẳng nhẽ người ngồi kiệu đầu tiên là tân nương?”

“ Đường luật cho phép nam tử tam thê tứ thiếp, ta nghĩ tân lang kia cùng lúc cưới một vợ hai thiếp, cho nên trong mỗi kiệu đều là tân nương”

Nghe vậy, nàng mày liễu nhăn lại.” Vậy trong đường luật, nữ  tử có thể có mấy phu quân?”

Hắn sửng sốt một chút “ Đường luật không ngăn cản nữ tử  tái giá, nhưng phu quân chỉ có thể có một người”

Nàng chu miệng, một lúc lâu sau, nói qua kẽ răng một câu “ Không công bằng”

Hao tổn tâm trí, loại sự tình này phải như thế nào giải thích? Hắn đoán đã lâu, mới nói “ Băng Nhi, loại sự tình nam nữ kết hôn này, không có chuyện không công bằng, chỉ cần cả hai cam tâm tình nguyện, ngày qua ngày hạnh phúc, tội gì để ý chuyện khác?”

Nàng liếc mắt nhìn hắn “ Ngươi cũng sẽ cưới rất nhiều thê thiếp sao?”

“ Mạc Ly nhất giới lãng tử, cô nương nhà ai dám gả?” Hắn cười đưa nàng một chén trà “ Băng Nhi cứ  việc yên tâm, ta kiếp này chỉ có một nương tử, chắc chắn là ngươi”

Nàng trừng mắt nhìn, nhếch môi, cười thật vui vẻ “ Ta sẽ đối với ngươi tốt lắm”

Hắn lại ngẩn người ra, lời này bình thường đều là nam tử đối nữ tử nói ra? Nhưng từ miệng nàng nói, vào tai hắn, lại như  Thiên Âm bàn, nhiễu lương ba ngày, kéo dài không dứt.

“ Ta đây cần phải đa tạ Băng Nhi”

“ Không khách khí. CHúng ta trở thành vợ chồng, ta liền do ngươi phụ trách”

Hắn trừng lớn mắt, một hồi lâu, cất tiếng cười to.

Có tiền, Mạc Ly mướn một bà vú, cùng Lạc Băng Nhi ba người cùng nhau đi xem các cửa hàng quần áo.

Trước khi đi, hắn lặp đi lặp lại dặn dò bà vú, Lạc Băng Nhi những việc riêng tư của nữ nhi cái gì cũng không biết, cho nên quần áo bên người đều phải do bà vú chuẩn bị.

Hắn chuẩn bị thật sự cẩn thận, nhưng vẫn có vấn đề xảy ra.

Lạc Băng Nhi căn bản không cho ai ngoài Mạc Ly chạm vào nàng, bà vú muốn dạy nàng mặc cái yếm, bị nàng một chỉ điểm huyệt.

Mạc Ly tận tình khuyên bảo nàng “ Băng Nhi không có người dạy ngươi, quần áo này, ngươi có mặc không?”

“ Sẽ không” Nàng thản nhiên đáp

“ Vậy vì sao không cho bà vú giúp ngươi?” Nói xong hắn giải huyệt cho bà vú, lại đưa cho bà một trăm tiền để trấn an.

Cuối cùng, bà vú kia xem trọng tiền bạc, run run giữ lấy.

“ Ta không muốn nàng chạm vào ta” Lạc Băng Nhi nói.

“ Ngươi không thích nàng, ta đây sẽ giúp ngươi tìm người khác hỗ trợ?”

“ Ta ai cũng không cần, trừ  ngươi ra” Còn có sư  phụ nàng cũng biết.

“ Băng Nhi, ta là nam nhân, việc này ta cũng không hiểu. Chúng ta mời bà vú khác hoặc cô nương dạy ngươi được không?”

“ Không thích”

“ Vì sao?”

“ Sư phụ nói, cô nương tốt không thể tùy tiện cho người khác chạm vào thân thể chính mình”

“ Ách…” Tà Nguyệt lão nhân dạy như  vậy là đúng, nhưng Lạc Băng Nhi chỉ thân cận hắn, không tiếp thụ người khác, nói thật hắn cũng có chút vui vẻ, như vậy chứng minh ở trong lòng nàng địa vị của hắn hoàn toàn bất đồng với người khác.

Bất quá nàng phòng bị như thế, cũng làm cho hắn phải phiền não. Chẳng lẽ muốn hắn tự  mình đem nữ nhi mật sự  học hết, rồi dạy lại cho nàng?

Bà vú nói ra mọt chủ ý tốt “ Công tử, nếu không ngươi cho mượn thân thể làm mẫu, ta chỉ dẫn động tác, vị cô nương này xem, cố gắng sẽ”

Trong mắt Lạc Băng Nhi toàn là cố chấp, Mạc Ly thở dài một tiếng, vì thế phòng thay đồ xuấn hiện một màn quỷ dị… ba người, một nam hai nữ, cùng nhau tiến vào phòng nhỏ, bà vú cầm cái yếm ở trên người nam tử khoa tay múa chân, dạy cô nương trẻ tuổi như  thế nào mặc vào người.

Bà vú vốn tưởng đem cái yếm mặc lên người Mạc Ly, nhưng Lạc Băng Nhi vung tay lên, động tác của nàng lại bị trụ lại

“ Không cho phép ngươi đụng tới hắn” Lạc Băng Nhi âm thanh liền cùng tên nàng giống nhau.

Bà vú rùng mình một cái, may mắn Mạc Ly đúng lúc thay nàng giải huyệt, lại đưa một trăm tiền, việc này mới quên đi.

“ Thất lễ” Mạc Ly chắp tay một cái, hỏi lại Lạc Băng Nhi “ Băng Nhi, ngươi học xong rồi sao?”

“ Không sai biệt lắm!”

Mạc Ly thở dài một hơi “ Bà vú, thỉnh người mua giúp nàng quần áo bên người cùng áo ngoài mỗi thứ ba bộ”

“ Là, công tử” Bà vú sợ tiểu cô nương, vừa được làm, chạy trốn như bay

Lạc Băng Nhi thương thức cái yếm “ Mạc Ly, ngươi nói ta nhất định phải mặc cái này sao?”

Mạc Ly lau mồ hôi trên trán, vẻ mặt nhăn nhó nói “ Mỗi cô nương đều mặc, ngươi không mặc tựa hồ….. không tốt lắm”

“ Ta trước kia không có mặc, vẫn thật tốt”

Hắn sững người. Tự  hỏi muốn mặc quần áo gì, tô son điểm phấn hay không, tập nữ hồng trù nghệ, đối với một cô nương mà nói, thật sự quan trọng vậy sao?

“ Ở khách điếm, ngươi cũng nói, tuy rằng rất nhiều người đều tam thê tứ thiếp, nhưng ngươi chỉ lấy một mình ta. Ngươi cùng mọi ngươi cũng không giống nhau, như vậy ngươi chính là không tốt?”

“ Này…” Suy nghĩ chuyển biến liên hồi, nhìn nàng thật dịu nàng, con ngươi xẹt một đạo quang xuyên phá mây đen, trong nháy mắt đầy trời sáng sủa “ Ngươi nói đúng, cùng người khác bất đồng không có gì không tốt, quần áo này ngươi thích thì mặc, không thích thì thôi, làm cho ngươi vui vẻ khoái hoạt so với cái gì cũng đều quan trọng hơn”
Nàng miệng cười như hoa, vô cùng kiều diễm, thoáng như thiên địa thêm vào vô số đặc sắc, trong lúc nhất thời làm cho hắn nhìn đến ngây ngốc.

2 phản hồi to “Man Nữ Hiệp 6.2”

  1. matsuri2111 26/05/2011 lúc 20:40 #

    Thank Moon nhé ^^

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: